Wimbledon áp dụng tie-break ở set cuối từ năm 2019

Sự thay đổi mang tính lịch sử này sẽ được áp dụng từ Wimbledon mùa giải mới 2019.
“Đã đến lúc phải thay đổi”, Philip Brook – Chủ tịch Liên đoàn quần vợt Anh (AELTC) cho biết.
“Chúng tôi nhận thấy, loạt tie-break xuất hiện từ thời điểm hòa 12-12 trong set quyết định là cần thiết và phù hợp. Nó giúp các tay vợt vẫn có cơ hội thắng game giao bóng như truyền thống, mà vẫn đảm bảo thời lượng của trận đấu không bị kéo dài đến mệt mỏi”.
Các tay vợt sở hữu những cú giao bóng uy lực thường rất khó bị bẻ game giao bóng khi thi đấu trên mặt sân cỏ là nơi bóng đi nhanh.
Trong 2 trận đấu dài nhất lịch sử giải Grand Slam trên sân cỏ nước Anh, tay vợt người Mỹ, John Isner đều góp mặt.
Tại vòng đầu Wimbledon 2010, John Isner đã đánh bại Nicolas Mahut sau 11 giờ 5 phút trải qua 3 ngày thi đấu, riêng set quyết định 70-68 đã kéo dài 8 giờ 11 phút. Ở bán kết tại All England Club năm ngoái, Kevin Anderson phải mất tới 6 giờ 36 phút để vượt qua John Isner và tỷ số set quyết định là 26-24.
Loạt tie-break ở set cuối ở Wimbledon từ năm 2019 trở đi vẫn sẽ theo luật “chạm bảy”, nghĩa là người ghi được 7 điểm trước sẽ thắng. Nếu hòa 6-6 thì hai tay vợt thi đấu đến khi có người tạo được cách biệt 2 điểm.
Như vậy sau gần 10 năm đề xuất thay đổi thể thức thi đấu ở set cuối tại các giải Grand Slam thì đến bây giờ Wimbledon mới trở thành người tiên phong thực hiện.
Một số trận đấu dài kỷ lục ở Wimbledon:
(set cuối nhiều hơn tỷ số hòa 12-12)
– Chung kết năm 2009: Roger Federer thắng Andy Roddick 5-7, 7-6(8-6), 7-6(7-5), 3-6, 16-14.
– Vòng 1 năm 2010: John Isner thắng Nicolas Mahut 6-4, 3-6, 6-7(7-9), 7-6(7-3), 70-68.
– Vòng 3 năm 2012: Marin Cilic thắng Sam Querrey 7-6(8-6), 6-4, 6-7(2-7), 6-7(3-7), 17-15.
– Vòng 4 năm 2017: Gilles Muller thắng Rafael Nadal 6-3, 6-4, 3-6, 4-6, 15-13.
– Bán kết năm 2018: Kevin Anderson thắng John Isner 7-6(8-6), 6-7(5-7), 6-7(9-11), 6-4, 26-24.
Nhật Minh
Sự thay đổi mang tính lịch sử này sẽ được áp dụng từ Wimbledon mùa giải mới 2019.
“Đã đến lúc phải thay đổi”, Philip Brook – Chủ tịch Liên đoàn quần vợt Anh (AELTC) cho biết.
“Chúng tôi nhận thấy, loạt tie-break xuất hiện từ thời điểm hòa 12-12 trong set quyết định là cần thiết và phù hợp. Nó giúp các tay vợt vẫn có cơ hội thắng game giao bóng như truyền thống, mà vẫn đảm bảo thời lượng của trận đấu không bị kéo dài đến mệt mỏi”.
Các tay vợt sở hữu những cú giao bóng uy lực thường rất khó bị bẻ game giao bóng khi thi đấu trên mặt sân cỏ là nơi bóng đi nhanh.
Trong 2 trận đấu dài nhất lịch sử giải Grand Slam trên sân cỏ nước Anh, tay vợt người Mỹ, John Isner đều góp mặt.
Tại vòng đầu Wimbledon 2010, John Isner đã đánh bại Nicolas Mahut sau 11 giờ 5 phút trải qua 3 ngày thi đấu, riêng set quyết định 70-68 đã kéo dài 8 giờ 11 phút. Ở bán kết tại All England Club năm ngoái, Kevin Anderson phải mất tới 6 giờ 36 phút để vượt qua John Isner và tỷ số set quyết định là 26-24.
Loạt tie-break ở set cuối ở Wimbledon từ năm 2019 trở đi vẫn sẽ theo luật “chạm bảy”, nghĩa là người ghi được 7 điểm trước sẽ thắng. Nếu hòa 6-6 thì hai tay vợt thi đấu đến khi có người tạo được cách biệt 2 điểm.
Như vậy sau gần 10 năm đề xuất thay đổi thể thức thi đấu ở set cuối tại các giải Grand Slam thì đến bây giờ Wimbledon mới trở thành người tiên phong thực hiện.
Một số trận đấu dài kỷ lục ở Wimbledon:
(set cuối nhiều hơn tỷ số hòa 12-12)
– Chung kết năm 2009: Roger Federer thắng Andy Roddick 5-7, 7-6(8-6), 7-6(7-5), 3-6, 16-14.
– Vòng 1 năm 2010: John Isner thắng Nicolas Mahut 6-4, 3-6, 6-7(7-9), 7-6(7-3), 70-68.
– Vòng 3 năm 2012: Marin Cilic thắng Sam Querrey 7-6(8-6), 6-4, 6-7(2-7), 6-7(3-7), 17-15.
– Vòng 4 năm 2017: Gilles Muller thắng Rafael Nadal 6-3, 6-4, 3-6, 4-6, 15-13.
– Bán kết năm 2018: Kevin Anderson thắng John Isner 7-6(8-6), 6-7(5-7), 6-7(9-11), 6-4, 26-24.
Nhật Minh

Được đăng bởi: K8Pro

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *